ĐỌC BÁO HÀNG NGÀY

ĐỒNG HỒ

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Nhu_Van_Con_Day__Hien_Thuc.mp3 Song_thac_voi_tinh_Nhac_film_Tai_toi__Khanh_Duy.mp3 Nu_Hon_Cuoi_Cung__Ho_Quynh_Huong.mp3 Jingle_Bells__Boney_M.mp3 Em_Cua_Ngay_Hom_Qua__Son_Tung_M_TP.mp3 Nam_Lay_Tay_Anh__Tuan_Hung.mp3 TienEmTheoChongDuongNgocThai1.mp3 Tam_su_voi_em__Truong_Vu.mp3 Khi_Giac_Mo_Ve__Phuong_Thanh.mp3 Dieu_Uoc_Gian_Don__Akira_Phan.mp3 Bang_Khuang_Truong_Sa__Nhieu_ca_si.mp3 DemBinhYenQuangHaVyOanh.mp3 ANH_SE_NHO_MAI__BANG_KIEU.mp3 Kjhsdhddhj.mp3 Con_Mua_Nho__Minh_Hang.mp3 Tet_Suoi_Hong__Khong_Tu_Quynh.mp3 DutTungDoanRuotLuongBichHuu2740372_hq.mp3 2ef37b7c85d3d6bdf0dfd5711bd1cda8.mp3

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    MÙA THU VÀNG CẢM ƠN THẦY CÔ ĐÃ GHÉ THĂM
    Gốc > Quà tặng cuộc sống >

    Sức sống từ ngọn cỏ !!!

    Đêm đã buông trên cánh đồng, không gian trở nên im ắng, chỉ còn
    tiếng gió thổi vi vu khe khẽ lướt qua, một vài đốm sáng mờ nhạt
    trên bầu trời cùng với tiếng côn trùng ra rả đâu đó. Vầng trăng đã
    bị những đám mây che khuất, để lại cả một vùng tối sẫm, mờ mịt,
    trống rỗng. Ngọn Cỏ cố vùi mình vào sâu hơn trong đất, cố làm
    cho cơ thể nhỏ lại như để mình mất hút giữa cánh đồng, giữa cái
    bao la của vũ trụ. Nó nhoài người nằm dài trên đất, ngẩng lên
    đếm những vì sao trời thưa thớt. Tai nó lắng nghe những âm thanh
    khe khẽ của hoa lá, của những con thú rừng đang gầm gừ xa xa.
    Nó nghe được cả tiếng trái tim mình đang thổn thức, chỉ còn những
    suy nghĩ mông lung không đầu, không cuối.
    images_01.

    Cả một ngày phơi mình dưới cái nắng mặt trời gay gắt, nó thấy
    mình như héo quắt lại, như trái chanh bị vắt kiệt nước. Bạn bè nó
    ai cũng vậy, tất cả đều mệt mỏi và giờ mọi người đang chìm trong
    giấc ngủ say với những giấc mơ đẹp về một ngày mai có nắng
    ấm, có tiếng chim ca rộn ràng, được trở thành một thực thể khác,
    phải chăng sẽ tốt hơn nếu không còn làm kiếp cỏ cây bèo bọt,
    ngày ngày bị người ta giẫm đạp lên, nếu không bị chết vì những
    bước chân vô tình ấy thì cũng sẽ làm thức ăn cho các loài vật
    khác.
    Nhiều lúc Ngọn Cỏ nghĩ thấy buồn. Nó cũng góp phần làm đẹp cho
    thiên nhiên đấy chứ, nó tô điểm cho những bông hoa rực rỡ khoe
    sắc, lấp đầy khoảng trống một cánh rừng, một ngọn đồi, một vùng
    thảo nguyên bao la bát ngát, để cả thế giới này tràn ngập một
    màu xanh tươi đẹp. Điều đó đáng để tự hào lắm chứ! Tuy rằng nó
    không được vĩ đại như Gió mang lại chút mát mẻ trong lành cho
    muôn loài, không được uyển chuyển nhẹ nhàng như ong bướm, bay
    lượn khắp nơi để dâng vị ngọt cho đời, đâu có hương thơm kỳ
    diệu của các loài hoa, vị ngọt mát của trái cây đầu mùa. Cỏ chỉ là
    Cỏ thôi! Nó vẫn sống với đúng bản năng của chính nó, dẫu có đôi
    lúc nó không hiểu sứ mệnh của mình là gì? Nhưng nó biết, nó vẫn
    phải sống hết mình cho một kiếp cỏ cây. Cảm ơn ông Trời tạo ra
    loài Cỏ để nó được làm đẹp cho cuộc đời...
    Và ngọn cỏ thôi không còn mơ mình là cây cổ thụ nữa...
    Cỏ vẫn còn nhớ vào những đêm mưa bão tràn về, lốc xoáy vùi
    dập mọi thứ. Những cành cây to gãy đổ, những khóm hoa dập nát,
    cánh hoa rụng bay tả tơi theo gió. Cả cánh đồng ngập chìm trong
    nước, Ngọn Cỏ thấy mình khó thở, chưa bao giờ nó sợ hãi đến
    vậy. Thực sự nó vẫn còn muốn sống, muốn bám chặt vào đất,
    mong sao mưa đừng cuốn trôi nó đi. Tất cả đang bị phá hủy trước
    mặt nó, những gì tươi đẹp nó nhìn thấy mọi ngày giờ không còn
    nữa. Nó vẫn thường ao ước mình được như những cây cổ thụ xòe
    rộng bóng mát, vững chãi và hiên ngang biết bao! Nhưng giờ cái
    cây ấy đang phải vật lộn với bão tố, chỉ chực đổ xuống bất cứ lúc
    nào. Ngọn Cỏ nhắm mắt lại, sẵn sàng chờ một kết cục tồi tệ sẽ
    đến với mình. Nó sinh ra trong một hình hài nhỏ bé, vô danh
    không ai biết đến, và nó bỗng thấy có chút tiếc nuối khi mình biến
    mất khỏi thế gian này mà không một ai hay, không một ai nhớ
    đến.
    Và... sau cơn mưa trời lại sáng. Ngọn Cỏ mở mắt thấy xung quanh
    tràn ngập ánh mặt trời. "Mình đang ở đâu đây?", nó tự hỏi mình
    như vậy. Thiên đường ư? Không ngờ thiên đường lại đẹp đến vậy.
    Cũng có nắng, có mây... và Cỏ nhìn quanh... ôi trời... sao mọi thứ
    lại tan hoang thế này? Cây cối đổ khắp nơi, những cánh hoa dập
    nát, xác lá rơi đầy, còn những ngọn cỏ khác thì nằm đè lên nhau
    trông rất thảm thương. Cỏ trấn tĩnh lại. Hóa ra không phải mình ở
    trên thiên đường mà vẫn đang ở dưới mặt đất. Cỏ thấy vui sướng
    khi nó vẫn còn sống sau một đêm giông bão lớn như thế. Cánh cỏ
    mỏng manh vẫn kiên cường đi qua mưa gió, nó vẫn bám chặt vào
    đất, vẫn được thấy ánh mặt trời của ngày mới...
    Giờ đây, giữa bóng đêm mịt mùng, nằm nhớ lại những chuyện đã
    qua, Cỏ bật khóc. Nó không còn mơ mình sẽ là cây cổ thụ, là gió,
    là hoa nữa. Nếu có kiếp sau, nó vẫn chỉ xin được là ngọn cỏ nhỏ
    bé, được tiếp thêm sức sống cho cây lá, vững vàng chống chọi với
    tất cả. Dù có bị vùi dập dưới hàng ngàn bước chân, hàng vạn cơn
    mưa, Cỏ vẫn vươn mình nhờ nhựa sống của đất, nhờ bàn tay
    nâng niu của Gió, nhờ những bản tình ca bất tận của hoa, lá, của
    muôn loài và trong chính trái tim của Cỏ....
    Mọi thứ sinh ra trên thế giới này đều đã mang sẵn một hình hài
    và được an bài những sứ mệnh khác nhau. Dù bạn có là ai, có là
    cái gì đi chăng nữa thì hãy biết nâng niu và trân trọng giá trị của bản
    thân! Có vậy chúng ta mới tìm thấy được hạnh phúc đích thực cho
    riêng mình.

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Thu @ 22:14 17/01/2013
    Số lượt xem: 1072
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Hãy cố gắng vượt qua chính mình các bạn nhé !!!

     
    Gửi ý kiến

    TỰ HỌC TIẾNG ANH